Dẫn nhập
Bài viết này tìm hiểu tư tưởng của Friedrich Schiller trong Những lá thư về giáo dục thẩm mỹ. Xuất phát từ sự giằng co trong bản chất con người giữa thế giới cảm tính (Sinnlichkeit/ Sensuous) và lý tính (Vernunft/ Reason), khiến con người mất tự do. Schiller cho rằng nghệ thuật và cái đẹp chính là lối thoát. Ông xây dựng lý thuyết cái đẹp dựa trên bản chất này, coi cái đẹp là sự hòa hợp giữa cảm tính và lý tính.
Theo ông, cái đẹp đưa con người vào "trạng thái Chơi," một trạng thái giải phóng ý chí và xóa bỏ mọi ràng buộc. Thẩm mỹ trở thành phương tiện để con người đạt được tự do, tự do cao nhất là sự kết hợp giữa "tự do thẩm mỹ" bên trong với "tự do đạo đức" bên ngoài. Nhờ đó, con người nỗ lực hoàn thiện mình nhờ cái đẹp, trở thành một "nghệ sĩ" tự do, vừa sáng tạo vừa thưởng thức cái đẹp.



