Gần mà xa nếu như không chịu mất thời gian cho nhau. Cái vụn vặt của cuộc sống khiến cho bạn và người bên cạnh mình không gần. Không gian xa nơi tâm hồn ôi chao nó như một thứ dịch bệnh làm cho tương quan không lớn. Bỏ đi những cái hiện đại, mộc mạc bên ly trà, chén nước hay ván cờ trong ngày nghỉ để được gần, được chuyện trò, được lớn lên trong tình cảm làm người.
Đốt lửa gian bếp nhà, í ới nhắc nhau “về ăn cơm” để mẹ cha, vợ chồng và lũ trẻ được quây quần. Đừng xem tivi hay lướt face khi dùng bữa, thay vào đó kể cho nhau câu chuyện mình gặp nơi làm việc, nơi học đường, mình đã thấy gì sáng nay lúc đi làm đi học, và lúc trở về cùng một con đường mình thấy gì khác chăng. Đơn giản nhưng thật đẹp. Vừa lớn lên với tình yêu, vừa cho mình cả một bầu trời ngạc nhiên với cuộc sống vì mình kể chuyện từ cuộc sống và học cách mô tả cuộc đời.
Với Thiên Chúa, liệu có khác chăng? Có lẽ chỉ có khác một điều là Ngài luôn hiện diện đó trong cuộc đời, kiên nhẫn và đợi chờ. Câu chuyện người cha đợi chờ đứa con hoang đàng dường như minh nhiên cho một tình cha đợi chờ. Tương quan với Thiên Chúa có lớn chăng thiết nghĩ hệ tại ở con người có chịu mất thời gian với Ngài. Có khi vội đến với Chúa để an tâm làm xong như một nghĩa vụ, rồi tôi dành hết thời gian cho những cái khác, những cái chẳng giúp gì để tôi trưởng thành trong tương quan. Muốn lớn, tôi phải mất thời gian với Ngài thôi.
Xin Chúa thêm lòng mến và ân sủng để tôi biết “mất thời gian” cho Ngài và cho người kề cận, để tôi lớn lên với tương quan thường nhật, được trưởng thành trong tình yêu Chúa và lòng mến người.
Giang Trầm Mặc


